October 7, 2005

[...] — tiami @ 9:33 am

I smelled the first scent of autumn as I stepped outside this morning. I thought the familiar nostalgic feeling is inevitable but my memory box is empty. Anyway…i haven’t been out for months…haven’t got time for anything, even to update my boring page. Maybe boredom hasn’t struck me lately.

flowers i took in Dalat, VN

Fall by Jimmy Santiago Baca

Somber hue diffused on everything.
in that open unharvested field of my own life,
small joys and memories.
My heart was once a lover`s swing
that creaked in the wind
of these calm fall days.

Autumn chants my vision to sleep,
and travels me back into a night
when i could touch stars and believe in myself…

Along the way, grief broke me,
my faith became hardened dirt
walked over by too many people,
My heart now, as i walk down this dirt road,
on the calm fall day,
is a dented
tin bucket
filled with fruits
picked long ago.
It`s getting harder
to lug the heavy bucket.
i spill a memory on the ground,
it gleams,
rain on hot embers
of yellow grass.

August 24, 2005

Chapter 1 [Người Xấu a novel by tiami] — tiami @ 1:30 am


Nguyễn Thị Hoa tay trái ẳm đứa nhỏ sơ sinh, tay phải khuấy lia khuấy lịa ly sữa Similac. Đứa nhỏ thiệt là khó ăn khó uống; suốt ngày chỉ biết nhắm mắt ngủ, nó chưa từng thấy mặt cha nó lần nào. Chuyện làm ăn ở Jonny Restaurant lúc nào cũng bận rộn mà Thị Hoa phải coi con nhỏ nên riết rồi sụt hết ½ pound. Đệ tử của Thị Hoa không phải là ít nhưng không thể giao Cục Cưng cho tụi nó được. Có Lão Nhị, Tam, Tứ là thân tín nhưng cũng không tin tụi đó được. Đưa cho Lão Nhị thì lỡ sau này Cục Cưng của Thị Hoa sẽ nghiền thuốc phiện rồi làm sao? Còn Lão Tam thì khỏi phải nói tới; nó có thể mặc kệ Cục Cưng nằm đó khóc tới lòi lổ rúng cũng chưa ẳm lên dỗ. Lão Tứ có vẽ là người thích con nít, nhưng mà nó làm nghề sát thủ, mắc công sau này sát khí của nó truyền qua Cục Cưng. Ý nghĩ của Thị Hoa tan biếng khi cái Nokia cellie rú lên. Quay qua quay lại một lúc rồi cũng tìm được cái cellie.
Bà Xã, em dzề tới rồi hả…Ờ, anh mới cho con uống sữa song.” Ngó ly sữa còn đầy, Thị Hoa trợn trắng 2 con mắt lên nói láo. “Tí xíu nữa em tới rước con dzề hả? …Ờ ờ, hôm nay nhà hàng hỏng có bận lắm nên anh chăm sóc cho con chu đáo lắm…Ok, lác nữa gặp em.”
Mồ hôi hột rã ra như tắm. Thị Hoa chụp ly sữa của con uống một cái hết sạch; hũy diệt tang vật mà còn có ích lợi cho cơ thể; châm ngôn của Thị Hoa là “Hỏng bổ ngang cũng bổ dọc.” 2 ngày nay Thị Hoa đều uống hết sữa của con; ai biểu nó không chịu uống, mà đem bỏ thì uổng. Cũng nhờ sửa của con mà Thị Hoa chỉ sụt có ½ pound thôi đó. Nếu để Bà Xã biết được là cả 2 ngày nay Cục Cưng không ăn uống gì thì mệt. Đang lo lắng thì cách cửa văn phòng bật ra làm cho Thị Hoa hết hồn. Thì ra là Lão Nhị. Lấy lại hồn, Thị Hoa châu mày phát ra một giọng nói the thé:
Ay! You có biết gỏ cửa hông dzậy? Muốn dzô lúc nào thì dzô hay sao? Thiệt là bất lịch sự mà.”
Tuy Lão Nhị là con gái nhưng nhìn coi bộ cao hơn Thị Hoa. Miệng lúc nào cũng ngậm điếu thuốc, Lão Nhị ngồi phịch xuống cái ghế sa-lông bằng da đắc tiền của Thị Hoa, không để ý tới câu nói vừa rồi:
Cục thịt của You đâu? Đưa me ắm tí coi.”
Cục thịt gì mà cục thịt? Nhỏ này…” Thị Hoa cười cười lắc đầu. Tuy là giận lắm nhưng không dám tỏ ra hết. “Cục Cưng đang ngủ…đừng có làm ồn.” Thị Hoa vừa nói vừa đung đưa cái tay như thể ru cho đứa nhỏ ngủ.
Lão Nhị ngưỡng mặt hà một hơi khói rồi biểu môi nói:
Hoa à…me đã nói với you rồi…con của you không biết làm zì hết, khóc cũng không khóc, ăn cũng không ăn, chỉ biết nằm đó một cục thôi. Vậy nó là cục thịt chứ zì nứa.” Lão Nhị bất chợt chồm lại gần trợn mắt nhìn Cục Cưng, rồi trợn mắt nhìn Thị Hoa…song nheo mắt, méo miệng quát lên:
Ối zời ơi! Hoa à…sao càng ngày you lại càng béo za…còn nó thì ốm thế?”
Thị Hoa ẳm con đi chổ khác rồi ru rí trả lời:
Ai mà biết đâu…”
Đưa me ắm! Đưa me ắm! Me muốn ắm.”
Hong! Đi chổ khác chơi!”
Cách cửa lại bật mở một cái rầm. Lần này khiến cái tường bằng kính đục màu xanh đọt chuối lung lay thiếu điều muốn rớt khỏi khung giử của nó. Thị Hoa đau lòng chép miệng:
Ay da! Tui đã nói dzới you bao nhiêu lần rồi…Đừng có dùng chưng đạp dzô như dzậy…Tui phải thay cái cửa 2 lần rồi biết hông?”
Lời nói của Thị Hoa chẳng khác gì nước đổ lá môn. Người con gái ốm nheo ở cửa với đôi mắt của một sát thủ lạnh máu và một sắc măt lạnh lùng, từ từ tiến lại gần Cục Cưng. Vẩn một sắc mặt lạnh lùng, Lão Tứ nựng Cục Cưng với một giọng nói không lên không xuống, chẳng khác gì rôbô:
Cục Cưng thức giậy đi…Cô 4 tới thăm con nè. Cục Cưng oiii! Sao mà ngủ wài dzị hả? hả?…Mai mốt lớn lên Cô 4 sẽ dạy cho con phóng dao nhen…nếu con hổng thích phóng dao thì Cô 4 dạy con cầm mã tấu…”
Cảm thấy sương sống nổi da gà, phun điếu thuốc ra, Lão Nhị quát:
Gớm quá Ròm ơiii…gớm quá…đừng nói nữa…”
Thị Hoa cũng cảm thấy có 1 sự đe dọa đối với Cục Cưng nhưng không dám tỏ ra mặt. Cũng may là có Lão Nhị ở đây không thì chắc sự hành hạ đó kéo dài hơn nửa, giống như hôm qua. Thị Hoa thầm cám ơn Lão Nhị và tự nhũ lòng sẽ đãi Lão Nhị đi ăn Melting Pot weekend này.
Lão Tứ lườm lườm Thị Hoa rồi ngồi cái đùng xuống ghế sa-lông. Thị Hoa cảm nhận được cái nhìn sói mói đó.
Ủa…Thanh Hùng nói mà…sao nó lại lườm mình? Ngộ dzậy ta…” Thị Hoa nghĩ thầm “Hông lẽ nó biết mình nghĩ gì?”
Tiếng gỏ cửa nhẹ nhàng bên ngoài khiến Thị Hoa cảm thấy nhẹ nhỏm. Bà Xã đã tới. “Hứ! Có Bà Xã ở đây…mấy con wỉ sống này hỏng dám làm gì mình đâu…hi hi hi..” Thị Hoa lật đật chạy ra mở cửa. Nụ cười tươi đang nở trên môi Thị Hoa khi thấy Bã Xã sinh đẹp đang cười một cách diệu dàng. Nhưng kế đó là một bàn tay nỏn nà đập vô mặt khiến Thị Hoa lăn đùng lên miếng thảm Trung Đông màu đỏ. Có lẻ có chút máu văn ra, nhưng thảm màu đỏ nên khó thấy. Lão Nhị và Lão Tứ thản nhiên nhìn như đây là một chuyền thường tình mà thôi. Họ còn họa thêm:
Chết you chưa…làm zì khai mau không thôi ăn cú nữa bây zờ.”
Đáng đời…đãi Bà 2 ăn Melting Pot mà hông đãi tui.”
Thị Hoa lồm cồm ngồi dậy rồi sợ sệt hỏi Bà Xã:
em Hành…sao đánh anh… anh bị sụt hết ½ pound mà em còn đánh anh…em…”
im miệng!” Bã Xả hét. Thị Hoa im phắc.
Bà Xã đi lại bàn làm việc rồi ngồi vào ghế ông chủ. Nhìn Thị Hoa, Bà Xã nghiêm nghị hỏi cung:
Chủ Tịch nói cho me biết you uống hết sửa của con…Có đúng hông?”
Thị Hoa lấy làm lạ. Lão Tam 2 ngày nay ở trên lầu 2, không hề bước chưng xuống nhà hàng hoặc là lounge, tại sao nó biết được rằng Thị Hoa đã uống hết sữa? Biết chắc Lão Tam không có mặt ở hiện trường nên Thị Hoa lắc đầu, chớp chớp mắt chối đay đảy…
Hổng có…hổng có…”
Bà Xã thở dài, sự phẩn nộ lẩn thất vọng hiện trong mắt.
Đáng lẽ you nói thiệt thì me sẽ không trách đâu. Nhưng you cả gan dám nói láo. Ngày mai me sẽ đi công tác 1 tuần. You không cần coi con nữa…me sẽ giao cho Lão Tứ coi.”
Quyết định này chẳng khác gì nổi sợ hãi đập vô mặt. Thị Hoa rụng rời tay chưng nhưng không dám cải lại. Còn Lão Tứ thì như hoa nở trong bụng…
Vậy là me được ắm Cục thịt của you rồi đó Hoa…kakaka!”
Thôi rồi, Cục Cưng sẽ trở thành 1 sát thủ nghiện cần sa.

to be continued…

footnote: writing consists of mispelled words/accents. Some are intentionally incorrect based on characters’ pronunciation.

June 5, 2005

tự tình [being poetic] — tiami @ 3:55 pm

lần đầu tiên tui lam thi sỉ, inspired by 2 members of T and the Hs gang…*wink* *wink*
Tui xin tặng chị Hải and con Ròm


Anh bứt cho em 1 cọng cỏ
cỏ này đẹp chứng giám tình anh
em có nghe bài ca “Chiếc Nhẩn Cỏ“?
tình anh đó, lãng mạn như thơ trên giấy
em đừng yêu hoa, anh không biết chổ hái
lỡ lạc đường em sẽ mất anh.

Anh không phải là bướm
bay wa rồi bay lại
có hoa nào đẹp hơn em của anh sao?
em có biết tình anh là biển cả
từng đợt sóng là nhịp thở của tim anh
nói với em biễn xanh vì em đó
mãi mãi vì em.

Nhưng…
Em chưa đến đã vội đi
theo cánh bướm già khằng
ui da! Con tim anh rỉ máu
biển xanh cũng phai màu
sóng gào giữa đêm khuya.

Nhưng không sao…
Chơi vơi, đơn côi anh vẫn đợi
có một ngày bướm cũng chết thôi.

bye people!!! I will be back next month!!

May 28, 2005

baby Tèo [eye candies, webcam] — tiami @ 2:26 am

baby Tèo pimping guys with thím 2 (Troney) online after a fun make-up session with cô T (tiami).

+
+
+

May 15, 2005

trainstation robbery [eye candies, digicam] — tiami @ 7:59 pm